满江红 其七 过黄梁梦有感
(清代)梁清标
官柳参差,消磨尽、英雄多少。问尽胥远近,黄梁迟早。
仙侣已随云影去,行人又上邯郸道。怪枕中、日月一何长,河山小。
村市畔,墟烟袅。亭榭外,残荷老。任开山汗马,闲花野草。
壁上痴人争说梦,那知醒里多颠倒。倩西风、一夜捲空花,都堪扫。

梁清标
梁清标(1620—1691)字玉立,一字苍岩,号棠村,一号蕉林。明末清初著名藏书家、文学家,名列“贰臣传”。直隶真定(今河北省正定县)人,明崇祯十六年进士,清顺治元年补翰林院庶吉士,授编修,历任宏文院编修、国史院侍讲学、詹事府詹事、礼部左侍郎、吏部右侍郎、吏部左侍郎、兵部尚书、礼部尚书、刑部尚书、户部尚书、保和殿大学士等职。著有《蕉林诗集》、《棠村词》等。
《满江红 其七 过黄梁梦有感》拼音标注
mǎn jiāng hóng qí qī guò huáng liáng mèng yǒu gǎn
guān lǐu cān chà,
xiāo mó jǐn 、 yīng xióng duō shǎo。
wèn jǐn xū yuǎn jìn,
huáng liáng chí zǎo。
xiān lv̌ yǐ súi yún yǐng qù,
xíng rén yòu shàng hán dān dào。
guài zhěn zhōng 、 rì yuè yī hé cháng,
hé shān xiǎo。
cūn shì pàn,
xū yān niǎo。
tíng xiè wài,
cán hé lǎo。
rèn kāi shān hàn mǎ,
xián huā yě cǎo。
bì shàng chī rén zhēng shuō mèng,
nà zhī xǐng lǐ duō diān dǎo。
qiàn xī fēng 、 yī yè juǎn kōng huā,
dū kān sǎo。