烛影摇红 其一 正月十四夜
(清代)梁清标
绮户寒轻,千门不闭楼台晚。丽谯吹歇罢葳蕤,九陌香尘满。
何处箫声近远。试华灯、春风庭院。闲身天许,游冶场中,流连歌管。
暗想当年,团圞儿女清宵宴。翠眉低唱漏声沉,绛烛西窗剪。
此夕人移物换。频搔首、霜侵鬓短。月明依旧,火树光摇,星桥烟暖。

梁清标
梁清标(1620—1691)字玉立,一字苍岩,号棠村,一号蕉林。明末清初著名藏书家、文学家,名列“贰臣传”。直隶真定(今河北省正定县)人,明崇祯十六年进士,清顺治元年补翰林院庶吉士,授编修,历任宏文院编修、国史院侍讲学、詹事府詹事、礼部左侍郎、吏部右侍郎、吏部左侍郎、兵部尚书、礼部尚书、刑部尚书、户部尚书、保和殿大学士等职。著有《蕉林诗集》、《棠村词》等。
《烛影摇红 其一 正月十四夜》拼音标注
zhú yǐng yáo hóng qí yī zhèng yuè shí sì yè
qǐ hù hán qīng,
qiān mén bù bì lóu tái wǎn。
lì qiáo chūi xiē bà wēi rúi,
jǐu mò xiāng chén mǎn。
hé chù xiāo shēng jìn yuǎn。
shì huá dēng 、 chūn fēng tíng yuàn。
xián shēn tiān xǔ,
yóu yě cháng zhōng,
líu lián gē guǎn。
àn xiǎng dāng nián,
tuán luán ér nv̌ qīng xiāo yàn。
cùi méi dī chàng lòu shēng chén,
jiàng zhú xī chuāng jiǎn。
cǐ xī rén yí wù huàn。
pín sāo shǒu 、 shuāng qīn bìn duǎn。
yuè míng yī jìu,
huǒ shù guāng yáo,
xīng qiáo yān nuǎn。