去秦

(清代)梁熙

青阳催淑景,林麓一朝新。鸟鸣麓郊路,飘然今去秦。

惟昔抗遐想,岂期傍风尘。蒲鞭违夙愿,中夜自酸辛。

将投衡泌老,翻作京国人。潦倒时何济,展转志欲伸。

父老壶浆惠,道周拥劝频。今年雨泽足,君不待芳春。

对此心恻恻,幽怀未易陈。知尔难忘旧,泪眼寄渭滨。

梁熙

(1622—1692)清河南鄢陵人,字曰缉,别号晰次。顺治十年进士,任陕西咸宁知县,誓不以一钱自污,以安辑地方为急务。擢御史。告病归,居乡不问外事。

《去秦》拼音标注

qù qín
qīng yáng cūi shú jǐng,
lín lù yī zhāo xīn。
niǎo míng lù jiāo lù,
piāo rán jīn qù qín。
wéi xī kàng xiá xiǎng,
qǐ qī bàng fēng chén。
pú biān wéi sù yuàn,
zhōng yè zì suān xīn。
jiāng tóu héng mì lǎo,
fān zuò jīng guó rén。
lǎo dǎo shí hé jì,
zhǎn zhuǎn zhì yù shēn。
fù lǎo hú jiāng hùi,
dào zhōu yǒng quàn pín。
jīn nián yǔ zé zú,
jūn bù dài fāng chūn。
dùi cǐ xīn cè cè,
yōu huái wèi yì chén。
zhī ěr nán wàng jìu,
lèi yǎn jì wèi bīn。