登飞来高处

(明代)梁炫

高直上最高峰,踏破烟岚路峰重。山峭似当人面起,云生偏觉杖头浓。

閒看株树巢归鹤,坐拾昙花制毒龙。翘首九阍何处是,自怜疏散类云踪。

梁炫

梁炫,一名文灿。南海人。明神宗万历十七年(一五八九)进士,推官,一作副使,一作主事。事见清道光《广东通志》卷六九。

《登飞来高处》拼音标注

dēng fēi lái gāo chù
dēng gāo zhí shàng zùi gāo fēng,
tà pò yān lán lù fēng zhòng。
shān qiào sì dāng rén miàn qǐ,
yún shēng piān jué zhàng tóu nóng。
xián kàn zhū shù cháo gūi hè,
zuò shí tán huā zhì dú lóng。
qiáo shǒu jǐu hūn hé chù shì,
zì lián shū sàn lèi yún zōng。