哀惠廓上人

(元代)廖大圭

丧乱孰为之,哀哉自苍旻。苍旻覆下土,胡乃不我仁。

此邦失绥驭,干戈起齐民。一州环七邑,何人匪王臣。

官军久不出,所至多陷沦。之子在溪上,奔窜如惊麇。

负母入岩谷,承颜无贱贫。辛苦复来归,亦曰问严亲。

流离不忘孝,如此端可人。老姑实父党,赴救宁无因。

奈何婴奇祸,清血遂洒尘。虎口谅不免,龙渊宜自珍。

物情固多变,前知讵能神。悲风东南来,死生苦难真。

欲哭殊不敢,涉岁今已旬。因人一问故,始识遘此屯。

衔冤即长夜,万古嗟无晨。松柏信为材,刀锯终与邻。

茨棘一无用,成荫弥冬春。为子独永叹,荣枯竟谁陈。

廖大圭

大圭,字恒白,姓廖氏,泉州晋江人。得法于妙恩,博极群书。尝曰:不读东鲁论,不知西来意。为文简严古雅,诗尤有风致。自号「梦观道人」,著《梦观集》及《紫云开士传》,晋江有金钗山,其《募修石塔疏》云:「山势抱金钗,耸一柱擎天之雄观;地灵侔玉几,睹六龙回日之高标。」一时传诵。同时有守仁,字一初,富阳人。亦号梦观,有《梦观集》六卷。洪武间,徵授右善世,诗见《列朝诗集》中,而曹能始《石仓诗选》合为一人,误也。

《哀惠廓上人》拼音标注

āi hùi kuò shàng rén
sāng luàn shú wèi zhī,
āi zāi zì cāng mín。
cāng mín fù xià tǔ,
hú nǎi bù wǒ rén。
cǐ bāng shī sūi yù,
gān gē qǐ qí mín。
yī zhōu huán qī yì,
hé rén fěi wáng chén。
guān jūn jǐu bù chū,
suǒ zhì duō xiàn lún。
zhī zǐ zài xī shàng,
bēn cuàn rú liáng jūn。
fù mǔ rù yán gǔ,
chéng yán wú jiàn pín。
xīn kǔ fù lái gūi,
yì yuē wèn yán qīn。
líu lí bù wàng xiào,
rú cǐ duān kě rén。
lǎo gū shí fù dǎng,
fù jìu níng wú yīn。
nài hé yīng qí huò,
qīng xiě sùi sǎ chén。
hǔ kǒu liàng bù miǎn,
lóng yuān yí zì zhēn。
wù qíng gù duō biàn,
qián zhī jù néng shén。
bēi fēng dōng nán lái,
sǐ shēng kǔ nán zhēn。
yù kū shū bù gǎn,
shè sùi jīn yǐ xún。
yīn rén yī wèn gù,
shǐ shì gòu cǐ tún。
xián yuān jí cháng yè,
wàn gǔ jiē wú chén。
sōng bǎi xìn wèi cái,
dāo jù zhōng yǔ lín。
cí jí yī wú yòng,
chéng yìn mí dōng chūn。
wèi zǐ dú yǒng tàn,
róng kū jìng shúi chén。