七夕客中

(元代)任士林

容易乡心秋自生,纡馀老态日纵横。无官谩赋五升籴,有妇难呼一石酲。

露气满山高木落,秋声入屋短檠明。薄田可买归无计,星汉年年浪影清。

任士林

(1253—1309)元庆元鄞县人,字叔实,号松乡。幼颖秀,六岁能属文,诸子百家,无不周览。后讲道会稽,授徒钱塘。武宗至大初,荐授湖州安定书院山长。为文沉厚正大,一以理为主。有《松乡集》。

《七夕客中》拼音标注

qī xī kè zhōng
róng yì xiāng xīn qīu zì shēng,
yū yú lǎo tài rì zòng héng。
wú guān mán fù wǔ shēng dí,
yǒu fù nán hū yī shí chéng。
lù qì mǎn shān gāo mù luò,
qīu shēng rù wū duǎn qíng míng。
bó tián kě mǎi gūi wú jì,
xīng hàn nián nián làng yǐng qīng。