过华亭留别吴山诸友

(元代)任士林

出处何时定,归栖老尚迟。江山无倦客,天地有真知。

竺岭呼猿日,华亭听鹤时。平生爱杯酒,到处付襟期。

任士林

(1253—1309)元庆元鄞县人,字叔实,号松乡。幼颖秀,六岁能属文,诸子百家,无不周览。后讲道会稽,授徒钱塘。武宗至大初,荐授湖州安定书院山长。为文沉厚正大,一以理为主。有《松乡集》。

《过华亭留别吴山诸友》拼音标注

guò huá tíng líu bié wú shān zhū yǒu
chū chù hé shí dìng,
gūi qī lǎo shàng chí。
jiāng shān wú juàn kè,
tiān dì yǒu zhēn zhī。
zhú líng hū yuán rì,
huá tíng tīng hè shí。
píng shēng ài bēi jǐu,
dào chù fù jīn qī。