李唐春牧图

(元代)任士林

春气熏人未耕作,江草青青牛齿白。牛饥草细随意嚼,老翁曲膝睡亦著。

蓬头不记笠抛却,午树当风梦摇落。梦里牛绳犹在握,昨夜囤头牛食薄。

任士林

(1253—1309)元庆元鄞县人,字叔实,号松乡。幼颖秀,六岁能属文,诸子百家,无不周览。后讲道会稽,授徒钱塘。武宗至大初,荐授湖州安定书院山长。为文沉厚正大,一以理为主。有《松乡集》。

李唐春牧图》拼音标注

lǐ táng chūn mù tú
chūn qì xūn rén wèi gēng zuò,
jiāng cǎo qīng qīng níu chǐ bái。
níu jī cǎo xì súi yì jiáo,
lǎo wēng qū xī shùi yì zhù。
péng tóu bù jì lì pāo què,
wǔ shù dāng fēng mèng yáo luò。
mèng lǐ níu shéng yóu zài wò,
zuó yè dùn tóu níu shí bó。