望成山

(明代)林弼

东南海水浮天地,千顷万顷波无际。舟行旬月不见山,忽见青山欲流涕。

青衣赤发黄帽郎,吴中最能称最强。见山起舞索酒饮,众工喜忭皆若狂。

云是成山东海阳,铁山一发遥相望。楼船直驾山中央,依稀可见齐鲁疆。

潞河沽水已不远,愿豁喜目宽愁肠。忆我昔日观国光,东登岱岳临太行。

龟蒙凫绎在眼眶,海云海水相苍茫。十年壮游三万里,观岳无山海无水。

祖龙石刻空莓苔,小白堂封几荆杞。安得海水化甘霖,净洗寰宇清氛祲。

相如早与论封禅,金泥玉检昭来今。

林弼

林弼,(约公元一三六o年前后在世)一名唐臣,字元凯,龙溪人。元至正戊子年(至正八年,1348)进士,先为漳州路知事。明初以儒士修礼乐书,授吏部主事,后任登州(今山东烟台牟平)知府。

《望成山》拼音标注

wàng chéng shān
dōng nán hǎi shǔi fú tiān dì,
qiān qǐng wàn qǐng bō wú jì。
zhōu xíng xún yuè bù jiàn shān,
hū jiàn qīng shān yù líu tì。
qīng yī chì fā huáng mào láng,
wú zhōng zùi néng chēng zùi qiáng。
jiàn shān qǐ wǔ suǒ jǐu yǐn,
zhòng gōng xǐ biàn jiē ruò kuáng。
yún shì chéng shān dōng hǎi yáng,
tiě shān yī fā yáo xiāng wàng。
lóu chuán zhí jià shān zhōng yāng,
yī xī kě jiàn qí lǔ jiāng。
lù hé gū shǔi yǐ bù yuǎn,
yuàn huō xǐ mù kuān chóu cháng。
yì wǒ xī rì guān guó guāng,
dōng dēng dài yuè lín tài xíng。
gūi méng fú yì zài yǎn kuàng,
hǎi yún hǎi shǔi xiāng cāng máng。
shí nián zhuàng yóu sān wàn lǐ,
guān yuè wú shān hǎi wú shǔi。
zǔ lóng shí kè kōng méi tái,
xiǎo bái táng fēng jī jīng qǐ。
ān dé hǎi shǔi huà gān lín,
jìng xǐ huán yǔ qīng fēn jīn。
xiāng rú zǎo yǔ lùn fēng shàn,
jīn ní yù jiǎn zhāo lái jīn。