挽陈瘦云

(清代)林朝崧

仙人偷下紫清殿,手琢娲皇石为砚。千金买赋笔如飞,噫气生风笑成电。

巉绝海山碧四围,竹花不实凤苦饥。灵鳌顶上接何处,渺渺秦桥断此时。

呼天无路天知否?聊且佯狂托醇酒。爱看梨园舞羽衣,广寒桂树别来久。

三十四年春梦间,忽闻黄鹤呼子安。人生哀乐有何味?岁星虚位当早还。

玉棺白日当空堕,蝉蜕尘中脱缰锁。末法三灾水火风,茫茫浩劫应怜我。

神交方外久忘形,学到忘情却未能。拟待白杨秋月夜,绕坟来听唱诗声。

林朝崧

林朝崧(1875-1915),字俊堂,号痴仙,台湾彰化县雾峰乡人。林朝崧出身于武功之家,其父亲林利卿、族伯林文察、族兄林朝栋均是清朝同治、光绪年间颇有战功的将领。林朝崧作为栎社的发起人和首任理事,在台湾地方文学发展史上占有重要地位,被誉为“全台诗界泰斗”。

《挽陈瘦云》拼音标注

wǎn chén shòu yún
xiān rén tōu xià zǐ qīng diàn,
shǒu zhuó wā huáng shí wèi yàn。
qiān jīn mǎi fù bǐ rú fēi,
yī qì shēng fēng xiào chéng diàn。
chán jué hǎi shān bì sì wéi,
zhú huā bù shí fèng kǔ jī。
líng áo dǐng shàng jiē hé chù,
miǎo miǎo qín qiáo duàn cǐ shí。
hū tiān wú lù tiān zhī fǒu ?
liáo qiě yáng kuáng tuō chún jǐu。
ài kàn lí yuán wǔ yǔ yī,
guǎng hán gùi shù bié lái jǐu。
sān shí sì nián chūn mèng jiān,
hū wén huáng hè hū zǐ ān。
rén shēng āi lè yǒu hé wèi ?
sùi xīng xū wèi dāng zǎo huán。
yù guān bái rì dāng kōng duò,
chán shùi chén zhōng tuō jiāng suǒ。
mò fǎ sān zāi shǔi huǒ fēng,
máng máng hào jié yìng lián wǒ。
shén jiāo fāng wài jǐu wàng xíng,
xué dào wàng qíng què wèi néng。
nǐ dài bái yáng qīu yuè yè,
rào fén lái tīng chàng shī shēng。