题醉道士

(明代)林鸿

黄冠何羽人,恍是全椒客。一壶常兀兀,以饮混其迹。

归来秋山空,卧向松下石。谁知郡斋人,含情正相忆。

林鸿

明福建福清人,字子羽。洪武初以人才荐,授将乐县学训导,官至礼部员外郎。性落拓不善仕,年未四十自免归。工诗,为闽中十才子之首。有《鸣盛集》。

《题醉道士》拼音标注

tí zùi dào shì
huáng guān hé yǔ rén,
huǎng shì quán jiāo kè。
yī hú cháng wù wù,
yǐ yǐn hùn qí jī。
gūi lái qīu shān kōng,
wò xiàng sōng xià shí。
shúi zhī jùn zhāi rén,
hán qíng zhèng xiāng yì。