苏武慢 其二

(明代)林鸿

性水流湍,情田不耨,堪叹世人猖獗。土鼓风残,结绳政远,吾道渺如一发。

箕帚谇言,耰锄德色,厖俗凛乎将辍。树桔槔、唤起机心,却笑灌畦之拙。

孰不知、孝本柴愚,学传参鲁,天道本无言说。克让克仁,饰非饰智,方寸要君分别。

达则经纶,穷乎蓬累,到此始称豪杰。有几人、俯仰无惭,浩气直干云阙。

林鸿

明福建福清人,字子羽。洪武初以人才荐,授将乐县学训导,官至礼部员外郎。性落拓不善仕,年未四十自免归。工诗,为闽中十才子之首。有《鸣盛集》。

苏武慢 其二》拼音标注

sū wǔ màn qí èr
xìng shǔi líu tuān,
qíng tián bù nòu,
kān tàn shì rén chāng jué。
tǔ gǔ fēng cán,
jié shéng zhèng yuǎn,
wú dào miǎo rú yī fā。
jī zhǒu sùi yán,
yōu chú dé sè,
páng sú lǐn hū jiāng chuò。
shù jié gāo 、 huàn qǐ jī xīn,
què xiào guàn qí zhī zhuó。
shú bù zhī 、 xiào běn chái yú,
xué chuán cān lǔ,
tiān dào běn wú yán shuō。
kè ràng kè rén,
shì fēi shì zhì,
fāng cùn yào jūn fēn bié。
dá zé jīng lún,
qióng hū péng lèi,
dào cǐ shǐ chēng háo jié。
yǒu jī rén 、 fǔ yǎng wú cán,
hào qì zhí gān yún què。