绿阴啼鸟

(明代)林鸿

日上高林宿雨晴,绿阴深处一禽鸣。落红尘外偏多恨,远翠梢头更有情。

绣倦玉窗闻处巧,酒停芳席听来轻。繁弦急管空撩乱,白发梨园按未成。

林鸿

明福建福清人,字子羽。洪武初以人才荐,授将乐县学训导,官至礼部员外郎。性落拓不善仕,年未四十自免归。工诗,为闽中十才子之首。有《鸣盛集》。

《绿阴啼鸟》拼音标注

lv̀ yīn tí niǎo
rì shàng gāo lín sù yǔ qíng,
lv̀ yīn shēn chù yī qín míng。
luò hóng chén wài piān duō hèn,
yuǎn cùi shāo tóu gèng yǒu qíng。
xìu juàn yù chuāng wén chù qiǎo,
jǐu tíng fāng xí tīng lái qīng。
fán xián jí guǎn kōng liāo luàn,
bái fā lí yuán àn wèi chéng。