赋得垂杨送客

(明代)林鸿

客路垂杨最有情,暖风吹绿渐冥冥。
雨深炀帝宫前见,月落桓伊笛里听。
叶暗乍堪藏乳燕,花飞终恨化浮萍。
分携欲折长条赠,愁绝河桥酒幔青。

林鸿

明福建福清人,字子羽。洪武初以人才荐,授将乐县学训导,官至礼部员外郎。性落拓不善仕,年未四十自免归。工诗,为闽中十才子之首。有《鸣盛集》。

《赋得垂杨送客》拼音标注

fù dé chúi yáng sòng kè
kè lù chúi yáng zùi yǒu qíng,
nuǎn fēng chūi lv̀ jiàn míng míng。
yǔ shēn yáng dì gōng qián jiàn,
yuè luò huán yī dí lǐ tīng。
yè àn zhà kān cáng rǔ yàn,
huā fēi zhōng hèn huà fú píng。
fēn xié yù zhé cháng tiáo zèng,
chóu jué hé qiáo jǐu màn qīng 。