同徐总戎登汴梁相国寺楼

(明代)林鸿

杰阁千寻起,平原四望开。旅魂秋易断,乡思醉难裁。

魏国空流水,梁园半野苔。登高能作赋,不独子云才。

林鸿

明福建福清人,字子羽。洪武初以人才荐,授将乐县学训导,官至礼部员外郎。性落拓不善仕,年未四十自免归。工诗,为闽中十才子之首。有《鸣盛集》。

《同徐总戎登汴梁相国寺楼》拼音标注

tóng xú zǒng róng dēng biàn liáng xiāng guó sì lóu
jié gé qiān xún qǐ,
píng yuán sì wàng kāi。
lv̌ hún qīu yì duàn,
xiāng sī zùi nán cái。
wèi guó kōng líu shǔi,
liáng yuán bàn yě tái。
dēng gāo néng zuò fù,
bù dú zǐ yún cái。