哀陈氏侄妇
(明代)林俊
索居重懒出,白日为之长。嫠啼惨前拜,骨肉能不伤。
忆昔弟侄行,大小纷双翔。零落己可念,弱草横秋霜。
脩保谅有数,少壮深中肠。嗟哉幼妇节,百苦甘自尝。
织灯照孤影,泪洒衫与裳。素琴蛛丝积,断简遗篇章。
结托信地所,菉水双鸳鸯。岂知分命薄,转息馀空床。
衣新人世隔,永讫谁祻殃。断炊屡废食,匣栉慵晨妆。
蛩声诉寒月,仰视天茫茫。

林俊
(1452—1527)明福建莆田人,字待用,号见素、云庄。成化十四年进士。授刑部主事,进员外郎。曾上疏请斩僧继晓并治中贵梁芳罪,触帝怒,下狱,贬姚州判官。寻召还,复官,改南京。正德时,以右副都御史巡抚四川,镇压蓝廷瑞等起事。嘉靖时官至刑部尚书。有《见素文集》、《西征集》。
《哀陈氏侄妇》拼音标注
āi chén shì zhí fù
suǒ jū zhòng lǎn chū,
bái rì wèi zhī cháng。
lí tí cǎn qián bài,
gǔ ròu néng bù shāng。
yì xī dì zhí xíng,
dà xiǎo fēn shuāng xiáng。
líng luò jǐ kě niàn,
ruò cǎo héng qīu shuāng。
xīu bǎo liàng yǒu shù,
shǎo zhuàng shēn zhōng cháng。
jiē zāi yòu fù jié,
bǎi kǔ gān zì cháng。
zhī dēng zhào gū yǐng,
lèi sǎ shān yǔ cháng。
sù qín zhū sī jī,
duàn jiǎn yí piān zhāng。
jié tuō xìn dì suǒ,
lù shǔi shuāng yuān yāng。
qǐ zhī fēn mìng bó,
zhuǎn xī yú kōng chuáng。
yī xīn rén shì gé,
yǒng qì shúi gù yāng。
duàn chūi lv̌ fèi shí,
xiá jié yōng chén zhuāng。
qióng shēng sù hán yuè,
yǎng shì tiān máng máng。
- 上一篇:怀乔白岩太宰
- 下一篇:悼陈原习母谭孺人 其二