留别山斋 其一
(明代)林俊
乡国相忘己岁年,忽惊苍白与华颠。长才再振冲天翼,急景重催下濑船。
一种肝肠悬日月,百年文字愧山川。鸡声剑履趋陪地,薄记林翁放脚眠。

林俊
(1452—1527)明福建莆田人,字待用,号见素、云庄。成化十四年进士。授刑部主事,进员外郎。曾上疏请斩僧继晓并治中贵梁芳罪,触帝怒,下狱,贬姚州判官。寻召还,复官,改南京。正德时,以右副都御史巡抚四川,镇压蓝廷瑞等起事。嘉靖时官至刑部尚书。有《见素文集》、《西征集》。
《留别山斋 其一》拼音标注
líu bié shān zhāi qí yī
xiāng guó xiāng wàng jǐ sùi nián,
hū liáng cāng bái yǔ huá diān。
cháng cái zài zhèn chōng tiān yì,
jí jǐng zhòng cūi xià lài chuán。
yī zhǒng gān cháng xuán rì yuè,
bǎi nián wén zì kùi shān chuān。
jī shēng jiàn lv̌ qū péi dì,
bó jì lín wēng fàng jiǎo mián。