寿元老刘野亭翁

(明代)林俊

并阅稀龄又两春,滥陪锡宴忆生申。梦回紫极黄扉近,别到青山白发频。

湖海备闻劳物色,云雷重拟待经纶。野亭细酒同年话,醒眼相看又醉人。

林俊

(1452—1527)明福建莆田人,字待用,号见素、云庄。成化十四年进士。授刑部主事,进员外郎。曾上疏请斩僧继晓并治中贵梁芳罪,触帝怒,下狱,贬姚州判官。寻召还,复官,改南京。正德时,以右副都御史巡抚四川,镇压蓝廷瑞等起事。嘉靖时官至刑部尚书。有《见素文集》、《西征集》。

《寿元老刘野亭翁》拼音标注

shòu yuán lǎo líu yě tíng wēng
bìng yuè xī líng yòu liǎng chūn,
làn péi xí yàn yì shēng shēn。
mèng húi zǐ jí huáng fēi jìn,
bié dào qīng shān bái fā pín。
hú hǎi bèi wén láo wù sè,
yún léi zhòng nǐ dài jīng lún。
yě tíng xì jǐu tóng nián huà,
xǐng yǎn xiāng kàn yòu zùi rén。