烹茶鹤避烟

(宋代)林希逸

隔竹敲茶臼,禅房汲井烹。山僧吹火急,野鹤避烟行。

入鼎龙团碎,当窗蚓窍鸣。紫云飞不断,白鸟去边明。

云舍飘犹湿,风巢远更惊。通灵数椀后,骑汝访蓬瀛。

林希逸

福州福清人,字肃翁,号竹溪、庸斋。理宗端平二年进士。善画能书,工诗。淳祐中,为秘书省正字。景定中,迁司农少卿。官终中书舍人。有《易讲》、《考工记解》、《竹溪稿》、《鬳斋续集》等。

《烹茶鹤避烟》拼音标注

pēng chá hè bì yān
gé zhú qiāo chá jìu,
shàn fáng jí jǐng pēng。
shān sēng chūi huǒ jí,
yě hè bì yān xíng。
rù dǐng lóng tuán sùi,
dāng chuāng yǐn qiào míng。
zǐ yún fēi bù duàn,
bái niǎo qù biān míng。
yún shè piāo yóu shī,
fēng cháo yuǎn gèng liáng。
tōng líng shù wǎn hòu,
qí rǔ fǎng péng yíng。