松子僧前落

(宋代)林希逸

野迥无人迹,长松不计年。随风飘子下,竟日落僧前。

叶暗丹谁化,根枯石共坚。时敲经夹响,匹似数珠圆。

味美忘斋久,声轻入定便。时看童行戏,争把柳丝穿。

林希逸

福州福清人,字肃翁,号竹溪、庸斋。理宗端平二年进士。善画能书,工诗。淳祐中,为秘书省正字。景定中,迁司农少卿。官终中书舍人。有《易讲》、《考工记解》、《竹溪稿》、《鬳斋续集》等。

《松子僧前落》拼音标注

sōng zǐ sēng qián luò
yě jiǒng wú rén jī,
cháng sōng bù jì nián。
súi fēng piāo zǐ xià,
jìng rì luò sēng qián。
yè àn dān shúi huà,
gēn kū shí gòng jiān。
shí qiāo jīng jiā xiǎng,
pǐ sì shù zhū yuán。
wèi měi wàng zhāi jǐu,
shēng qīng rù dìng biàn。
shí kàn tóng xíng xì,
zhēng bǎ lǐu sī chuān。