山长陈刚父

(宋代)林希逸

名在江湖久,青袍鬓已霜。苕人师凿齿,莲幕客君房。

甫为思芹去,还遭撼树伤。清朝公道厄,埋骨竟凄凉。

林希逸

福州福清人,字肃翁,号竹溪、庸斋。理宗端平二年进士。善画能书,工诗。淳祐中,为秘书省正字。景定中,迁司农少卿。官终中书舍人。有《易讲》、《考工记解》、《竹溪稿》、《鬳斋续集》等。

《山长陈刚父》拼音标注

shān cháng chén gāng fù
míng zài jiāng hú jǐu,
qīng páo bìn yǐ shuāng。
tiáo rén shī záo chǐ,
lián mù kè jūn fáng。
fǔ wèi sī qín qù,
huán zāo hàn shù shāng。
qīng zhāo gōng dào è,
mái gǔ jìng qī liáng。