三和磨字韵

(宋代)林希逸

休忆朝携香满袖,从教人画雪披蓑。诗狂黄鹤楼堪碎,颂美浯溪石欲磨。

安得谷论肥定武,却嗤甫贵瘦光和。老痴只弄穷生活,散帙多闻暮鸟过。

林希逸

福州福清人,字肃翁,号竹溪、庸斋。理宗端平二年进士。善画能书,工诗。淳祐中,为秘书省正字。景定中,迁司农少卿。官终中书舍人。有《易讲》、《考工记解》、《竹溪稿》、《鬳斋续集》等。

《三和磨字韵》拼音标注

sān hé mó zì yùn
xīu yì zhāo xié xiāng mǎn xìu,
cóng jiào rén huà xuě pī suō。
shī kuáng huáng hè lóu kān sùi,
sòng měi wú xī shí yù mó。
ān dé gǔ lùn féi dìng wǔ,
què chī fǔ gùi shòu guāng hé。
lǎo chī zhǐ nòng qióng shēng huó,
sàn zhì duō wén mù niǎo guò。