慈孝引

(清代)林占梅

人生天地间,慈孝本皆同。孝者少能尽,慈者多有终。

所以古今人,慈心过孝衷。因思古孝子,姓氏岂冥濛。

舜帝与闵子,自古所推崇。王祥孝其母,黄帝孝其翁。

孝者殊落落,慈者竟充充。非可率尔行,天性出乎中。

慈心涧中水,孝心树杪风。树风摇有息,涧水流无穷。

定评慈与孝,二语为至公。是故慈母恩,罔极似苍穹。

哀哀我慈母,莫报劬劳功。

林占梅

林占梅,历史人物,是中国清朝官员。根据《重修台湾省通志》记载,他于1802年上任台湾府儒学训导,隶属于台湾道台湾府,为台湾清治时期的地方官员,该官职主要从事台湾府境内之教育行政部分,受台湾府儒学教授制约,该官职亦通常为闽籍,语言可与台湾人互作沟通,事实上,教学上也以闽语为主,官话为辅。

《慈孝引》拼音标注

cí xiào yǐn
rén shēng tiān dì jiān,
cí xiào běn jiē tóng。
xiào zhě shǎo néng jǐn,
cí zhě duō yǒu zhōng。
suǒ yǐ gǔ jīn rén,
cí xīn guò xiào zhōng。
yīn sī gǔ xiào zǐ,
xìng shì qǐ míng méng。
shùn dì yǔ mǐn zǐ,
zì gǔ suǒ tūi chóng。
wáng xiáng xiào qí mǔ,
huáng dì xiào qí wēng。
xiào zhě shū luò luò,
cí zhě jìng chōng chōng。
fēi kě lv̀ ěr xíng,
tiān xìng chū hū zhōng。
cí xīn jiàn zhōng shǔi,
xiào xīn shù miǎo fēng。
shù fēng yáo yǒu xī,
jiàn shǔi líu wú qióng。
dìng píng cí yǔ xiào,
èr yǔ wèi zhì gōng。
shì gù cí mǔ ēn,
wǎng jí sì cāng qióng。
āi āi wǒ cí mǔ,
mò bào qú láo gōng。