东城感赋
(清代)林占梅
扶童閒步上东城,凭眺危栏感慨生。骨肉廿年悲聚散,林园十载话枯荣。
山从绿野平边起,水向青陂缺处鸣。景物长存时事改,回头何所不关情。

林占梅
林占梅,历史人物,是中国清朝官员。根据《重修台湾省通志》记载,他于1802年上任台湾府儒学训导,隶属于台湾道台湾府,为台湾清治时期的地方官员,该官职主要从事台湾府境内之教育行政部分,受台湾府儒学教授制约,该官职亦通常为闽籍,语言可与台湾人互作沟通,事实上,教学上也以闽语为主,官话为辅。
《东城感赋》拼音标注
dōng chéng gǎn fù
fú tóng xián bù shàng dōng chéng,
píng tiào wēi lán gǎn kǎi shēng。
gǔ ròu niàn nián bēi jù sàn,
lín yuán shí zài huà kū róng。
shān cóng lv̀ yě píng biān qǐ,
shǔi xiàng qīng bēi quē chù míng。
jǐng wù cháng cún shí shì gǎi,
húi tóu hé suǒ bù guān qíng。