新嘉驿感咏 其二

(明代)凌义渠

土花蚀尽不生春,啼笑匆匆识幻因。最是五更清梦杳,绕床残月独窥人。

凌义渠

(1593—1644)明浙江乌程人,字骏甫。天启五年进士。崇祯时官给事中。居谏垣九年,建言颇多。迁山东布政使。入为大理卿。十七年,得帝死讯,自杀。有《凌忠介集》、《湘烟录》。

《新嘉驿感咏 其二》拼音标注

xīn jiā yì gǎn yǒng qí èr
tǔ huā shí jǐn bù shēng chūn,
tí xiào cōng cōng shì huàn yīn。
zùi shì wǔ gèng qīng mèng yǎo,
rào chuáng cán yuè dú kūi rén。