筼轩为吴兼喜赋

(元代)凌云翰

青山映华轩,窗户何玲珑。凤鸟久不至,筼筜自成丛。

之子延陵后,读书此轩中。昼阴兼夏绿,古色谢春红。

心虚事恒集,本立道自充。投竿出鳞鲫,炙简祛蠹虫。

敲门思有待,题句惭未工。安得文太守,深谷写高风。

凌云翰

浙江仁和人,字彦翀。博览群籍,通经史,工诗。元至正间举人。洪武初以荐,授成都府学教授。后坐事谪南荒。有《柘轩集》。

《筼轩为吴兼喜赋》拼音标注

yún xuān wèi wú jiān xǐ fù
qīng shān yìng huá xuān,
chuāng hù hé líng lóng。
fèng niǎo jǐu bù zhì,
yún dāng zì chéng cóng。
zhī zǐ yán líng hòu,
dú shū cǐ xuān zhōng。
zhòu yīn jiān xià lv̀,
gǔ sè xiè chūn hóng。
xīn xū shì héng jí,
běn lì dào zì chōng。
tóu gān chū lín jì,
zhì jiǎn qū dù chóng。
qiāo mén sī yǒu dài,
tí jù cán wèi gōng。
ān dé wén tài shǒu,
shēn gǔ xiě gāo fēng。