听雪同张行中赋约以禁体

(元代)凌云翰

黄昏微霰已垂垂,侧耳还从静里知。清讶松风茶熟后,暗疑花雨酒醒时。

黑甜今夜浑无梦,白战当年自有诗。侵晓开窗何所见,飘然多在老梅枝。

凌云翰

浙江仁和人,字彦翀。博览群籍,通经史,工诗。元至正间举人。洪武初以荐,授成都府学教授。后坐事谪南荒。有《柘轩集》。

《听雪同张行中赋约以禁体》拼音标注

tīng xuě tóng zhāng xíng zhōng fù yuē yǐ jìn tǐ
huáng hūn wēi xiàn yǐ chúi chúi,
cè ěr huán cóng jìng lǐ zhī。
qīng yà sōng fēng chá shú hòu,
àn yí huā yǔ jǐu xǐng shí。
hēi tián jīn yè hún wú mèng,
bái zhàn dāng nián zì yǒu shī。
qīn xiǎo kāi chuāng hé suǒ jiàn,
piāo rán duō zài lǎo méi zhī。