赠道士毛启宗

(元代)凌云翰

上士高居有好客,每因斋戒阐客宗。青天尽处来孤鹤,黄道中间卜六龙。

说法宝珠悬黍米,步虚仙履蹑芙蓉。有时对客谈中诫,应有人疑是赤松。

凌云翰

浙江仁和人,字彦翀。博览群籍,通经史,工诗。元至正间举人。洪武初以荐,授成都府学教授。后坐事谪南荒。有《柘轩集》。

《赠道士毛启宗》拼音标注

zèng dào shì máo qǐ zōng
shàng shì gāo jū yǒu hǎo kè,
měi yīn zhāi jiè chǎn kè zōng。
qīng tiān jǐn chù lái gū hè,
huáng dào zhōng jiān bǔ lìu lóng。
shuō fǎ bǎo zhū xuán shǔ mǐ,
bù xū xiān lv̌ niè fú róng。
yǒu shí dùi kè tán zhōng jiè,
yìng yǒu rén yí shì chì sōng。