剑术行

(清代)柳是

西山狐鸟何纵横,荒陂白日啼鼯鼪。偶逢意气苍茫客,须眉惨淡坚层冰。

手无风云但悍疾,挟我双骑西南行。末闻马上言龙骧,已见门前悬弓戟。

拂衣欲走青珊珊,澒洞不言言剑术。须臾树杪雷电生,玄猿赤豹侵空冥。

寒锋倒景不可识,阴崖落本风悲吟。吁嗟变化须异人,时危剑器摧石骨。

我徒壮气满大下,广陵白发心恻恻。视此草堂何为者,雄才大略惟愁疾。

况看举袖星辰移,海童江妾来迟迟。杰如雄虺射婴茀,矫如胁鹄离云倪。

萃如列精俯大壑,翁如匹练从文狸。奇鸧孤鹗眼前是,阴云老鹤徒尔为。

丈夫虎步兼学道,一朝或与神灵随。独我忼忾怀此意,对之硉矹将安之。

柳是

(1618—1664)明末清初浙江嘉兴人,本姓杨,名爱,字蘼芜,后改姓,名是,字如是,小字影怜,号我闻室主,人称河东君。明末为吴江名妓,能诗善画,多与名士往来。崇祯十三年,男装访钱谦益。次年,嫁谦益。南明亡,劝谦益殉国,不能从。入清,传有密谋复明之举。谦益死,族人要挟索舍,竟自缢死。有《河东君集》。

《剑术行》拼音标注

jiàn zhú xíng
xī shān hú niǎo hé zòng héng,
huāng bēi bái rì tí wú shēng。
ǒu féng yì qì cāng máng kè,
xū méi cǎn dàn jiān céng bīng。
shǒu wú fēng yún dàn hàn jí,
xié wǒ shuāng qí xī nán xíng。
mò wén mǎ shàng yán lóng xiāng,
yǐ jiàn mén qián xuán gōng jǐ。
fú yī yù zǒu qīng shān shān,
hòng dòng bù yán yán jiàn zhú。
xū yú shù miǎo léi diàn shēng,
xuán yuán chì bào qīn kōng míng。
hán fēng dǎo jǐng bù kě shì,
yīn yá luò běn fēng bēi yín。
xū jiē biàn huà xū yì rén,
shí wēi jiàn qì cūi shí gǔ。
wǒ tú zhuàng qì mǎn dà xià,
guǎng líng bái fā xīn cè cè。
shì cǐ cǎo táng hé wèi zhě,
xióng cái dà lvè wéi chóu jí。
kuàng kàn jǔ xìu xīng chén yí,
hǎi tóng jiāng qiè lái chí chí。
jié rú xióng hǔi shè yīng fú,
jiǎo rú xié hú lí yún ní。
cùi rú liè jīng fǔ dà hè,
wēng rú pǐ liàn cóng wén lí。
qí cāng gū è yǎn qián shì,
yīn yún lǎo hè tú ěr wèi。
zhàng fū hǔ bù jiān xué dào,
yī zhāo huò yǔ shén líng súi。
dú wǒ kāng kài huái cǐ yì,
dùi zhī lù wù jiāng ān zhī。