题孙昌龄归来亭
(宋代)刘攽
丈人发如漆,筋力不知老。七十置官归,时人以为早。
多公逍遥志,所向豁怀抱。虽云容膝安,不减专城好。
忘机睨云水,寓兴植芳草。世故不经听,尘轨从却扫。
壮子官瀛洲,济美擅词藻。亲欢适为主,家事意承考。
古云陶渊明,避俗非达道。息交以绝游,自处何枯槁。
公为乡先生,里邑每倾倒。一言可镇浮,不啻千金宝。
宦游失门户,驽蹇悲栈皂。祝身得如公,每食心再祷。

刘攽
刘攽bān(1023~1089)北宋史学家,刘敞之弟。字贡夫,一作贡父、赣父,号公非。临江新喻(今江西新余)人,一说江西樟树人。庆历进士,历任曹州、兖州、亳州、蔡州知州,官至中书舍人。一生潜心史学,治学严谨。助司马光纂修《资治通鉴》,充任副主编,负责汉史部分,著有《东汉刊误》等。
《题孙昌龄归来亭》拼音标注
tí sūn chāng líng gūi lái tíng
zhàng rén fā rú qī,
jīn lì bù zhī lǎo。
qī shí zhì guān gūi,
shí rén yǐ wèi zǎo。
duō gōng xiāo yáo zhì,
suǒ xiàng huō huái bào。
sūi yún róng xī ān,
bù jiǎn zhuān chéng hǎo。
wàng jī nì yún shǔi,
yù xīng zhí fāng cǎo。
shì gù bù jīng tīng,
chén gǔi cóng què sǎo。
zhuàng zǐ guān yíng zhōu,
jì měi shàn cí zǎo。
qīn huān shì wèi zhǔ,
jiā shì yì chéng kǎo。
gǔ yún táo yuān míng,
bì sú fēi dá dào。
xī jiāo yǐ jué yóu,
zì chù hé kū gǎo。
gōng wèi xiāng xiān shēng,
lǐ yì měi qīng dǎo。
yī yán kě zhèn fú,
bù chì qiān jīn bǎo。
huàn yóu shī mén hù,
nú jiǎn bēi zhàn zào。
zhù shēn dé rú gōng,
měi shí xīn zài dǎo。