人日同弟侄会贾夷叔游射东园和仲冯以退之弄字韵次用
(宋代)刘攽
宦情本羁旅,节物犹戏弄。欻见林下风,初开水滨冻。
登高举遗俗,剪綵随众用。暄和畅四体,杖履率群从。
觞酒从我来,林塘复君共。捷奕判死生,劲弓严纵送。
新荑缀高柳,潜颖发枯葑。天空雁相喜,泉洁鱼始纵。
驰光若漫漫,来事常偬偬。君看飞云阴,既去不可重。

刘攽
刘攽bān(1023~1089)北宋史学家,刘敞之弟。字贡夫,一作贡父、赣父,号公非。临江新喻(今江西新余)人,一说江西樟树人。庆历进士,历任曹州、兖州、亳州、蔡州知州,官至中书舍人。一生潜心史学,治学严谨。助司马光纂修《资治通鉴》,充任副主编,负责汉史部分,著有《东汉刊误》等。
《人日同弟侄会贾夷叔游射东园和仲冯以退之弄字韵次用》拼音标注
rén rì tóng dì zhí hùi jiǎ yí shū yóu shè dōng yuán hé zhòng féng yǐ tùi zhī nòng zì yùn cì yòng
huàn qíng běn jī lv̌,
jié wù yóu xì nòng。
xū jiàn lín xià fēng,
chū kāi shǔi bīn dòng。
dēng gāo jǔ yí sú,
jiǎn cǎi súi zhòng yòng。
xuān hé chàng sì tǐ,
zhàng lv̌ lv̀ qún cóng。
shāng jǐu cóng wǒ lái,
lín táng fù jūn gòng。
jié yì pàn sǐ shēng,
jìng gōng yán zòng sòng。
xīn tí zhùi gāo lǐu,
qián yǐng fā kū fēng。
tiān kōng yàn xiāng xǐ,
quán jié yú shǐ zòng。
chí guāng ruò màn màn,
lái shì cháng zǒng zǒng。
jūn kàn fēi yún yīn,
jì qù bù kě zhòng。