敬轩诗为王达善赋

(明代)刘炳

深巷何窈窕,端居掩柴荆。素心每无欲,寡朴轻浮荣。

虑静默自守,神清淡忘形。危坐白日晚,疏林微雨晴。

开窗幽鸟啼,满阶芳草青。焚香奏丝桐,爱此销尘婴。

孤云野鹤唳,绝壑流泉鸣。高怀旷而婉,雅音谁复听。

古人良已久,寸心千古情。

刘炳

元明间江西鄱阳人,字彦炳。元顺帝至正中,从军于浙。元末诣朱元璋,献书言事。平江西,授中书典签。洪武中屡升大都督府掌记,除东阿知县。旋以病告归,年六十九卒。工诗,有《春雨轩集》。

《敬轩诗为王达善赋》拼音标注

jìng xuān shī wèi wáng dá shàn fù
shēn xiàng hé yǎo tiǎo,
duān jū yǎn chái jīng。
sù xīn měi wú yù,
guǎ pò qīng fú róng。
lv̀ jìng mò zì shǒu,
shén qīng dàn wàng xíng。
wēi zuò bái rì wǎn,
shū lín wēi yǔ qíng。
kāi chuāng yōu niǎo tí,
mǎn jiē fāng cǎo qīng。
fén xiāng zòu sī tóng,
ài cǐ xiāo chén yīng。
gū yún yě hè lì,
jué hè líu quán míng。
gāo huái kuàng ér wǎn,
yǎ yīn shúi fù tīng。
gǔ rén liáng yǐ jǐu,
cùn xīn qiān gǔ qíng。