题欧阳炳文真止亭
(宋代)刘才邵
前浪与后浪,推引不自休。谁知桥下水,终古何曾流。
喧寂两俱遣,已自非良谋。避喧趋寂者,岂免一处收。
吾人识真际,不向中边求。聊复起小亭,对此竹桧幽。
云烟互明灭,草木自春秋。诸法如露电,乾坤一浮沤。
试看究竟处,还有起灭不。想当隐几时,萧然任天游。
不同习枯禅,兀兀守一丘。

刘才邵
(1086—1158)吉州庐陵人,字美中,号杉溪居士。徽宗大观三年上舍及第,宣和二年中宏词科。高宗时累迁中书舍人,兼权直学士院。以帝称其能文,为时宰所忌,出知漳州,于城东开十四渠,溉田数千亩。官至工部侍郎、权吏部尚书。有《杉溪居士集》。
《题欧阳炳文真止亭》拼音标注
tí ōu yáng bǐng wén zhēn zhǐ tíng
qián làng yǔ hòu làng,
tūi yǐn bù zì xīu。
shúi zhī qiáo xià shǔi,
zhōng gǔ hé céng líu。
xuān jì liǎng jù qiǎn,
yǐ zì fēi liáng móu。
bì xuān qū jì zhě,
qǐ miǎn yī chù shōu。
wú rén shì zhēn jì,
bù xiàng zhōng biān qíu。
liáo fù qǐ xiǎo tíng,
dùi cǐ zhú kuài yōu。
yún yān hù míng miè,
cǎo mù zì chūn qīu。
zhū fǎ rú lù diàn,
gān kūn yī fú òu。
shì kàn jīu jìng chù,
huán yǒu qǐ miè bù。
xiǎng dāng yǐn jī shí,
xiāo rán rèn tiān yóu。
bù tóng xí kū shàn,
wù wù shǒu yī qīu。