暮春苦雨

(宋代)刘才邵

鸣鸠逐妇蚁移窠,众山戴帽垂云幕。雨从中夜猛如倾,春晚东风真作恶。

竹响偏能䀨睡馀,晓寒无奈侵衣薄。可惜残花飞欲尽,赖有苍苔衬初落。

瓦沟散水作疏帘,虫网缀珠挂璎珞。波穿石罅泛泷泷,烟接水光低漠漠。

秧抽翠毯竞穿泥,蚕恋迟眠未登箔。求桑操耒田家急,久雨欲晴人意各。

稍见天边岚翠收,已觉林间鸟声乐。心怀莫悦厌蒸湿,眼界方期便开拓。

但得高风恣性吹,不怕归云无处著。明朝准拟看溪山,已办瘦筇与芒屩。

刘才邵

(1086—1158)吉州庐陵人,字美中,号杉溪居士。徽宗大观三年上舍及第,宣和二年中宏词科。高宗时累迁中书舍人,兼权直学士院。以帝称其能文,为时宰所忌,出知漳州,于城东开十四渠,溉田数千亩。官至工部侍郎、权吏部尚书。有《杉溪居士集》。

《暮春苦雨》拼音标注

mù chūn kǔ yǔ
míng jīu zhú fù yǐ yí kē,
zhòng shān dài mào chúi yún mù。
yǔ cóng zhōng yè měng rú qīng,
chūn wǎn dōng fēng zhēn zuò è。
zhú xiǎng piān néng huàn shùi yú,
xiǎo hán wú nài qīn yī bó。
kě xī cán huā fēi yù jǐn,
lài yǒu cāng tái chèn chū luò。
wǎ gōu sàn shǔi zuò shū lián,
chóng wǎng zhùi zhū guà yīng luò。
bō chuān shí xià fàn lóng lóng,
yān jiē shǔi guāng dī mò mò。
yāng chōu cùi tǎn jìng chuān ní,
cán liàn chí mián wèi dēng bó。
qíu sāng cāo lěi tián jiā jí,
jǐu yǔ yù qíng rén yì gè。
shāo jiàn tiān biān lán cùi shōu,
yǐ jué lín jiān niǎo shēng lè。
xīn huái mò yuè yàn zhēng shī,
yǎn jiè fāng qī biàn kāi tuò。
dàn dé gāo fēng zì xìng chūi,
bù pà gūi yún wú chù zhù。
míng zhāo zhǔn nǐ kàn xī shān,
yǐ bàn shòu qióng yǔ máng juē。