雷氏子推迹石鼓为隶古定圣俞作长诗叙之诸公继作予亦继其后

(宋代)刘敞

结绳既亡书契出,文字变化尤倏忽。太山七十有二代,遗事昏昏万无一。

岐阳石鼓起晚周,宣王之诗史籀笔。天下金石凡几存,此当为甲彼皆乙。

体势鸟迹杂蝌蚪,词章车攻与吉日。六书既废小雅缺,能使兼存此其实。

韩公昔尝歌感激,若弦周诗播琴瑟。雷生今复隶古定,如破鲁璧传简帙。

道之难行乃若兹,二千年间能事毕。先王亲用必贵本,流俗玩文因丧质。

此虽于今似不急,岂不班班见儒术。藏之天府自其所,大训河图亦何物。

会稽群玉久冥寞,漆简韦编尚彷佛。昔人虽死名不朽,智者能为巧当述。

太学先生事起废,诵此勤勤救埋没。会令永与天壤传,不比酒诰俄然失。

刘敞

刘敞(1019—1068)北宋史学家、经学家、散文家。字原父,一作原甫,临江新喻荻斜(今属江西樟树)。庆历六年与弟刘攽同科进士,以大理评事通判蔡州,后官至集贤院学士。与梅尧臣、欧阳修交往较多。为人耿直,立朝敢言,为政有绩,出使有功。刘敞学识渊博,欧阳修说他“自六经百氏古今传记,下至天文、地理、卜医、数术、浮图、老庄之说,无所不通;其为文章尤敏赡”,与弟刘攽合称为北宋二刘,著有《公是集》。

雷氏子推迹石鼓为隶古定圣俞作长诗叙之诸公继作予亦继其后》拼音标注

léi shì zǐ tūi jī shí gǔ wèi lì gǔ dìng shèng yú zuò cháng shī xù zhī zhū gōng jì zuò yú yì jì qí hòu
jié shéng jì wáng shū qì chū,
wén zì biàn huà yóu shū hū。
tài shān qī shí yǒu èr dài,
yí shì hūn hūn wàn wú yī。
qí yáng shí gǔ qǐ wǎn zhōu,
xuān wáng zhī shī shǐ zhòu bǐ。
tiān xià jīn shí fán jī cún,
cǐ dāng wèi jiǎ bǐ jiē yǐ。
tǐ shì niǎo jī zá kē dǒu,
cí zhāng chē gōng yǔ jí rì。
lìu shū jì fèi xiǎo yǎ quē,
néng shǐ jiān cún cǐ qí shí。
hán gōng xī cháng gē gǎn jī,
ruò xián zhōu shī bō qín sè。
léi shēng jīn fù lì gǔ dìng,
rú pò lǔ bì chuán jiǎn zhì。
dào zhī nán xíng nǎi ruò zī,
èr qiān nián jiān néng shì bì。
xiān wáng qīn yòng bì gùi běn,
líu sú wán wén yīn sāng zhí。
cǐ sūi yú jīn sì bù jí,
qǐ bù bān bān jiàn rú zhú。
cáng zhī tiān fǔ zì qí suǒ,
dà xùn hé tú yì hé wù。
hùi jī qún yù jǐu míng mò,
qī jiǎn wéi biān shàng páng fó。
xī rén sūi sǐ míng bù xǐu,
zhì zhě néng wèi qiǎo dāng shù。
tài xué xiān shēng shì qǐ fèi,
sòng cǐ qín qín jìu mái méi。
hùi lìng yǒng yǔ tiān rǎng chuán,
bù bǐ jǐu gào é rán shī。