濉阳歌

(宋代)刘敞

梁人犹为濉阳歌,隋人水调能相和。梁人池台已平地,隋人岸树空嵯峨。

梁人隋人去如水,水声日夜流不已。张巡庙前春草生,里人尚识将军名。

国雠已灭心不死,愤气半夜凌欃枪。丈夫节义岂在下,愿为长剑刳长鲸。

刘敞

刘敞(1019—1068)北宋史学家、经学家、散文家。字原父,一作原甫,临江新喻荻斜(今属江西樟树)。庆历六年与弟刘攽同科进士,以大理评事通判蔡州,后官至集贤院学士。与梅尧臣、欧阳修交往较多。为人耿直,立朝敢言,为政有绩,出使有功。刘敞学识渊博,欧阳修说他“自六经百氏古今传记,下至天文、地理、卜医、数术、浮图、老庄之说,无所不通;其为文章尤敏赡”,与弟刘攽合称为北宋二刘,著有《公是集》。

《濉阳歌》拼音标注

sūi yáng gē
liáng rén yóu wèi sūi yáng gē,
súi rén shǔi diào néng xiāng hé。
liáng rén chí tái yǐ píng dì,
súi rén àn shù kōng cuó é。
liáng rén súi rén qù rú shǔi,
shǔi shēng rì yè líu bù yǐ。
zhāng xún miào qián chūn cǎo shēng,
lǐ rén shàng shì jiāng jūn míng。
guó chóu yǐ miè xīn bù sǐ,
fèn qì bàn yè líng chán qiāng。
zhàng fū jié yì qǐ zài xià,
yuàn wèi cháng jiàn kū cháng jīng。