碧澜堂

(宋代)刘敞

苕溪之水摇空山,霅溪波流无日閒。上有高堂荫华宇,苍翠凌乱轩楹间。

异时客心乐真旷,白鸟鵁鶄期往还。解缨敧枕便所适,焉能复问居夷蛮。

岚光棱棱耸屏幌,水响滥滥摇琼环。正如明鉴发尘匣,万象聚眼醒容颜。

秋风已高白芷老,编荷制蕙文斓斑。魂清魄爽弄明月,洞庭跬步寻非艰。

神仙有无未可信,物色但讶非人寰。瑶宫紫府竟何若,茫然远想令人潸。

长竿独茧可以老,安用驰猎卢重镮。况复邦人讲文墨,风雅不待仲尼删。

丞相词章状元笔,荦荦神裁无由攀。嗟我胡然陷尘滓,不能追逐鸥白鹇。

发狂醉问二三子,吴溪钓碣何如顽。

刘敞

刘敞(1019—1068)北宋史学家、经学家、散文家。字原父,一作原甫,临江新喻荻斜(今属江西樟树)。庆历六年与弟刘攽同科进士,以大理评事通判蔡州,后官至集贤院学士。与梅尧臣、欧阳修交往较多。为人耿直,立朝敢言,为政有绩,出使有功。刘敞学识渊博,欧阳修说他“自六经百氏古今传记,下至天文、地理、卜医、数术、浮图、老庄之说,无所不通;其为文章尤敏赡”,与弟刘攽合称为北宋二刘,著有《公是集》。

《碧澜堂》拼音标注

bì lán táng
tiáo xī zhī shǔi yáo kōng shān,
zhá xī bō líu wú rì xián。
shàng yǒu gāo táng yìn huá yǔ,
cāng cùi líng luàn xuān yíng jiān。
yì shí kè xīn lè zhēn kuàng,
bái niǎo jiāo jīng qī wǎng huán。
jiě yīng qǐ zhěn biàn suǒ shì,
yān néng fù wèn jū yí mán。
lán guāng léng léng sǒng píng huǎng,
shǔi xiǎng làn làn yáo qióng huán。
zhèng rú míng jiàn fā chén xiá,
wàn xiàng jù yǎn xǐng róng yán。
qīu fēng yǐ gāo bái zhǐ lǎo,
biān hé zhì hùi wén lán bān。
hún qīng pò shuǎng nòng míng yuè,
dòng tíng kǔi bù xún fēi jiān。
shén xiān yǒu wú wèi kě xìn,
wù sè dàn yà fēi rén huán。
yáo gōng zǐ fǔ jìng hé ruò,
máng rán yuǎn xiǎng lìng rén shān。
cháng gān dú chóng kě yǐ lǎo,
ān yòng chí liè lú zhòng huán。
kuàng fù bāng rén jiǎng wén mò,
fēng yǎ bù dài zhòng ní shān。
chéng xiāng cí zhāng zhuàng yuán bǐ,
luò luò shén cái wú yóu pān。
jiē wǒ hú rán xiàn chén zǐ,
bù néng zhūi zhú ōu bái xián。
fā kuáng zùi wèn èr sān zǐ,
wú xī diào jié hé rú wán。