和张景纯初置馆中
(宋代)刘敞
张也湖海士,心与迹并真。语默或不常,时以为狂人。
蹉跎太仓史,奔走京华尘。颇如丧家狗,累累敝精神。
虽游公卿间,望绝要路津。感激自上书,生当致青云。
天光回日月,圣泽熙阳春。禁林给笔札,中府紬典坟。
群玉连帝居,东壁临北辰。飞腾怪清切,寓直怀珍群。
慷慨气益遒,咏歌思逾新。昔贤稽古力,利禄不足云。
登瀛以为荣,襆被宁厌频。君乃鸾凤姿,方当极逢辰。
岂若杨执戟,白头专校文。

刘敞
刘敞(1019—1068)北宋史学家、经学家、散文家。字原父,一作原甫,临江新喻荻斜(今属江西樟树)。庆历六年与弟刘攽同科进士,以大理评事通判蔡州,后官至集贤院学士。与梅尧臣、欧阳修交往较多。为人耿直,立朝敢言,为政有绩,出使有功。刘敞学识渊博,欧阳修说他“自六经百氏古今传记,下至天文、地理、卜医、数术、浮图、老庄之说,无所不通;其为文章尤敏赡”,与弟刘攽合称为北宋二刘,著有《公是集》。
《和张景纯初置馆中》拼音标注
hé zhāng jǐng chún chū zhì guǎn zhōng
zhāng yě hú hǎi shì,
xīn yǔ jī bìng zhēn。
yǔ mò huò bù cháng,
shí yǐ wèi kuáng rén。
cuō tuó tài cāng shǐ,
bēn zǒu jīng huá chén。
pǒ rú sāng jiā gǒu,
lèi lèi bì jīng shén。
sūi yóu gōng qīng jiān,
wàng jué yào lù jīn。
gǎn jī zì shàng shū,
shēng dāng zhì qīng yún。
tiān guāng húi rì yuè,
shèng zé xī yáng chūn。
jìn lín gěi bǐ zhá,
zhōng fǔ chóu diǎn fén。
qún yù lián dì jū,
dōng bì lín běi chén。
fēi téng guài qīng qiē,
yù zhí huái zhēn qún。
kāng kǎi qì yì qíu,
yǒng gē sī yú xīn。
xī xián jī gǔ lì,
lì lù bù zú yún。
dēng yíng yǐ wèi róng,
pú bèi níng yàn pín。
jūn nǎi luán fèng zī,
fāng dāng jí féng chén。
qǐ ruò yáng zhí jǐ,
bái tóu zhuān xiào wén。