壶公祠大树

(宋代)刘敞

壶公飞升向千岁,兹树悬壶今尚在。繁根郁屈蟠蛟龙,冗干呺嚎作天籁。

樛枝入土又旁出,四面童童若车盖。大钧播物信容易,父老相传谩惊骇。

孔明庙前千丈柏,老子庭中左纽桧。天资正直本当寿,地养坚强自宜大。

嗟尔朽质名弗闻,虽能所生世何赖。雷霆不及斤斧遗,但恐狐狸假为怪。

刘敞

刘敞(1019—1068)北宋史学家、经学家、散文家。字原父,一作原甫,临江新喻荻斜(今属江西樟树)。庆历六年与弟刘攽同科进士,以大理评事通判蔡州,后官至集贤院学士。与梅尧臣、欧阳修交往较多。为人耿直,立朝敢言,为政有绩,出使有功。刘敞学识渊博,欧阳修说他“自六经百氏古今传记,下至天文、地理、卜医、数术、浮图、老庄之说,无所不通;其为文章尤敏赡”,与弟刘攽合称为北宋二刘,著有《公是集》。

《壶公祠大树》拼音标注

hú gōng cí dà shù
hú gōng fēi shēng xiàng qiān sùi,
zī shù xuán hú jīn shàng zài。
fán gēn yù qū pán jiāo lóng,
rǒng gān xiāo háo zuò tiān lài。
jīu zhī rù tǔ yòu páng chū,
sì miàn tóng tóng ruò chē gài。
dà jūn bō wù xìn róng yì,
fù lǎo xiāng chuán mán liáng hài。
kǒng míng miào qián qiān zhàng bǎi,
lǎo zǐ tíng zhōng zuǒ nǐu kuài。
tiān zī zhèng zhí běn dāng shòu,
dì yǎng jiān qiáng zì yí dà。
jiē ěr xǐu zhí míng fú wén,
sūi néng suǒ shēng shì hé lài。
léi tíng bù jí jīn fǔ yí,
dàn kǒng hú lí jiǎ wèi guài。