摘樱桃

(宋代)刘敞

此花前日时,素雪摇东风。已惊变浓绿,忽更垂繁红。

俛仰物三换,岁华终无穷。因笑树下人,未悟成老翁。

磊落火齐珠,参差珊瑚丛。赠远限道路,成蹊纵儿童。

刘敞

刘敞(1019—1068)北宋史学家、经学家、散文家。字原父,一作原甫,临江新喻荻斜(今属江西樟树)。庆历六年与弟刘攽同科进士,以大理评事通判蔡州,后官至集贤院学士。与梅尧臣、欧阳修交往较多。为人耿直,立朝敢言,为政有绩,出使有功。刘敞学识渊博,欧阳修说他“自六经百氏古今传记,下至天文、地理、卜医、数术、浮图、老庄之说,无所不通;其为文章尤敏赡”,与弟刘攽合称为北宋二刘,著有《公是集》。

《摘樱桃》拼音标注

zhāi yīng táo
cǐ huā qián rì shí,
sù xuě yáo dōng fēng。
yǐ liáng biàn nóng lv̀,
hū gèng chúi fán hóng。
fǔ yǎng wù sān huàn,
sùi huá zhōng wú qióng。
yīn xiào shù xià rén,
wèi wù chéng lǎo wēng。
lěi luò huǒ qí zhū,
cān chà shān hú cóng。
zèng yuǎn xiàn dào lù,
chéng xī zòng ér tóng。