
刘敞
刘敞(1019—1068)北宋史学家、经学家、散文家。字原父,一作原甫,临江新喻荻斜(今属江西樟树)。庆历六年与弟刘攽同科进士,以大理评事通判蔡州,后官至集贤院学士。与梅尧臣、欧阳修交往较多。为人耿直,立朝敢言,为政有绩,出使有功。刘敞学识渊博,欧阳修说他“自六经百氏古今传记,下至天文、地理、卜医、数术、浮图、老庄之说,无所不通;其为文章尤敏赡”,与弟刘攽合称为北宋二刘,著有《公是集》。
《寄王子坚时在寝丘治东皋》拼音标注
jì wáng zǐ jiān shí zài qǐn qīu zhì dōng gāo
dá rén shì tiān xià,
qīng zhòng rú fú yún。
zhèn léi bù jīng tīng,
chóng fēi níng zú fēn。
wú mù páng dé gōng,
gǔ kǒu zì gēng yún。
shēn shì liǎng xiāng qì,
fàng yán mí lù qún。
cǐ fēng jǐu nán shàng,
zhī zǐ jīn fù wén。
wǒ yì wèn jīn zhě,
tāo tāo yuǎn cán jūn。