谢学士赴阙还京师

(宋代)刘敞

公提史臣笔,记注天子侧。日成注虞风,噩噩在典策。

家声继纯粹,论著多切直。周南未成书,流涕尝感激。

忽从东溟飞,上拱宸斗极。清淮净无波,归马闲且奕。

帝宫青冥间,白日升晓色。儒人相庆语,文道宜久职。

公归演纶诰,制度期能觌。

刘敞

刘敞(1019—1068)北宋史学家、经学家、散文家。字原父,一作原甫,临江新喻荻斜(今属江西樟树)。庆历六年与弟刘攽同科进士,以大理评事通判蔡州,后官至集贤院学士。与梅尧臣、欧阳修交往较多。为人耿直,立朝敢言,为政有绩,出使有功。刘敞学识渊博,欧阳修说他“自六经百氏古今传记,下至天文、地理、卜医、数术、浮图、老庄之说,无所不通;其为文章尤敏赡”,与弟刘攽合称为北宋二刘,著有《公是集》。

《谢学士赴阙还京师》拼音标注

xiè xué shì fù què huán jīng shī
gōng tí shǐ chén bǐ,
jì zhù tiān zǐ cè。
rì chéng zhù yú fēng,
è è zài diǎn cè。
jiā shēng jì chún cùi,
lùn zhù duō qiē zhí。
zhōu nán wèi chéng shū,
líu tì cháng gǎn jī。
hū cóng dōng míng fēi,
shàng gǒng chén dǒu jí。
qīng huái jìng wú bō,
gūi mǎ xián qiě yì。
dì gōng qīng míng jiān,
bái rì shēng xiǎo sè。
rú rén xiāng qìng yǔ,
wén dào yí jǐu zhí。
gōng gūi yǎn lún gào,
zhì dù qī néng dí。