雨晴率张生及诸弟到建福僧居
(宋代)刘敞
沈阴天气昏,忽霁景物好。墙阴且残雪,池岸已芳草。
愁怀无端涯,强出慰枯槁。白日当青天,所至豁如埽。
山僧一饭毕,钟鼓不复考。庭宇若无人,窗轩照丹藻。
徒行不知远,适兴惬所祷。如觉逍遥游,颇堪谢烦恼。
诸子吾宗秀,张生一经老。相顾能不言,欢然屡绝倒。

刘敞
刘敞(1019—1068)北宋史学家、经学家、散文家。字原父,一作原甫,临江新喻荻斜(今属江西樟树)。庆历六年与弟刘攽同科进士,以大理评事通判蔡州,后官至集贤院学士。与梅尧臣、欧阳修交往较多。为人耿直,立朝敢言,为政有绩,出使有功。刘敞学识渊博,欧阳修说他“自六经百氏古今传记,下至天文、地理、卜医、数术、浮图、老庄之说,无所不通;其为文章尤敏赡”,与弟刘攽合称为北宋二刘,著有《公是集》。
《雨晴率张生及诸弟到建福僧居》拼音标注
yǔ qíng lv̀ zhāng shēng jí zhū dì dào jiàn fú sēng jū
shěn yīn tiān qì hūn,
hū jì jǐng wù hǎo。
qiáng yīn qiě cán xuě,
chí àn yǐ fāng cǎo。
chóu huái wú duān yá,
qiáng chū wèi kū gǎo。
bái rì dāng qīng tiān,
suǒ zhì huō rú sào。
shān sēng yī fàn bì,
zhōng gǔ bù fù kǎo。
tíng yǔ ruò wú rén,
chuāng xuān zhào dān zǎo。
tú xíng bù zhī yuǎn,
shì xīng qiè suǒ dǎo。
rú jué xiāo yáo yóu,
pǒ kān xiè fán nǎo。
zhū zǐ wú zōng xìu,
zhāng shēng yī jīng lǎo。
xiāng gù néng bù yán,
huān rán lv̌ jué dǎo。
- 上一篇:将入京得淮南王工部书及遣寿州官船以来五言寄之
- 下一篇:送陈奇秘校游寝邱