留城子房庙
(宋代)刘敞
大风起礼沛,海水群飞扬。逐鹿未有归,飞熊犹道旁。
一见契千载,立谈开八荒。蛟龙不可羁,鸿鹄得新翔。
昔为黄石师,智策无与双。晚蹈赤松赏,功名忽如忘。
由来神仙流,理与天地长。陵谷自有迁,若人岂复亡。
我行览遗迹,城邑空苍苍。感古追远游,白云杳无乡。

刘敞
刘敞(1019—1068)北宋史学家、经学家、散文家。字原父,一作原甫,临江新喻荻斜(今属江西樟树)。庆历六年与弟刘攽同科进士,以大理评事通判蔡州,后官至集贤院学士。与梅尧臣、欧阳修交往较多。为人耿直,立朝敢言,为政有绩,出使有功。刘敞学识渊博,欧阳修说他“自六经百氏古今传记,下至天文、地理、卜医、数术、浮图、老庄之说,无所不通;其为文章尤敏赡”,与弟刘攽合称为北宋二刘,著有《公是集》。
《留城子房庙》拼音标注
líu chéng zǐ fáng miào
dà fēng qǐ lǐ pèi,
hǎi shǔi qún fēi yáng。
zhú lù wèi yǒu gūi,
fēi xióng yóu dào páng。
yī jiàn qì qiān zài,
lì tán kāi bā huāng。
jiāo lóng bù kě jī,
hóng hú dé xīn xiáng。
xī wèi huáng shí shī,
zhì cè wú yǔ shuāng。
wǎn dǎo chì sōng shǎng,
gōng míng hū rú wàng。
yóu lái shén xiān líu,
lǐ yǔ tiān dì cháng。
líng gǔ zì yǒu qiān,
ruò rén qǐ fù wáng。
wǒ xíng lǎn yí jī,
chéng yì kōng cāng cāng。
gǎn gǔ zhūi yuǎn yóu,
bái yún yǎo wú xiāng。