一月赠深甫
(宋代)刘敞
一月三过公,此非儿女情。诗人感伐木,相鸟犹嘤鸣。
尚友百世近,结交千里轻。矧惟生并时,况复居同城。
携手未宜少,兴发从公行。开口露肝胆,解衿顿尘缨。
心亲爱自至,外物都忘形。赤日留中天,火云正峥嵘。
颇复哀老子,安眠枕群经。

刘敞
刘敞(1019—1068)北宋史学家、经学家、散文家。字原父,一作原甫,临江新喻荻斜(今属江西樟树)。庆历六年与弟刘攽同科进士,以大理评事通判蔡州,后官至集贤院学士。与梅尧臣、欧阳修交往较多。为人耿直,立朝敢言,为政有绩,出使有功。刘敞学识渊博,欧阳修说他“自六经百氏古今传记,下至天文、地理、卜医、数术、浮图、老庄之说,无所不通;其为文章尤敏赡”,与弟刘攽合称为北宋二刘,著有《公是集》。
《一月赠深甫》拼音标注
yī yuè zèng shēn fǔ
yī yuè sān guò gōng,
cǐ fēi ér nv̌ qíng。
shī rén gǎn fá mù,
xiāng niǎo yóu yīng míng。
shàng yǒu bǎi shì jìn,
jié jiāo qiān lǐ qīng。
shěn wéi shēng bìng shí,
kuàng fù jū tóng chéng。
xié shǒu wèi yí shǎo,
xīng fā cóng gōng xíng。
kāi kǒu lù gān dǎn,
jiě jīn dùn chén yīng。
xīn qīn ài zì zhì,
wài wù dū wàng xíng。
chì rì líu zhōng tiān,
huǒ yún zhèng zhēng róng。
pǒ fù āi lǎo zǐ,
ān mián zhěn qún jīng。