赠苏颂
(宋代)刘敞
犬豕蒙虎革,气能慑群雌。众人见之美,苏生见之嗤。
褐客怀宝玉,精神暗尘缁。他人望而唾,苏生望而知。
知之竟何补,位下容貌卑。雷同世方尚,独异诚难施。
嗟子岂不谬,拳拳心不移。拜我呼我兄,问我谓我师。
奔蜂负藿蠋,谁道当其宜。悯子空慕古,且为世人非。
古人亦如此,如此名已垂。但当励行习,慰我千里思。

刘敞
刘敞(1019—1068)北宋史学家、经学家、散文家。字原父,一作原甫,临江新喻荻斜(今属江西樟树)。庆历六年与弟刘攽同科进士,以大理评事通判蔡州,后官至集贤院学士。与梅尧臣、欧阳修交往较多。为人耿直,立朝敢言,为政有绩,出使有功。刘敞学识渊博,欧阳修说他“自六经百氏古今传记,下至天文、地理、卜医、数术、浮图、老庄之说,无所不通;其为文章尤敏赡”,与弟刘攽合称为北宋二刘,著有《公是集》。
《赠苏颂》拼音标注
zèng sū sòng
quǎn shǐ méng hǔ gé,
qì néng shè qún cí。
zhòng rén jiàn zhī měi,
sū shēng jiàn zhī chī。
hé kè huái bǎo yù,
jīng shén àn chén zī。
tā rén wàng ér tuò,
sū shēng wàng ér zhī。
zhī zhī jìng hé bǔ,
wèi xià róng mào bēi。
léi tóng shì fāng shàng,
dú yì chéng nán shī。
jiē zǐ qǐ bù mìu,
quán quán xīn bù yí。
bài wǒ hū wǒ xiōng,
wèn wǒ wèi wǒ shī。
bēn fēng fù huò zhú,
shúi dào dāng qí yí。
mǐn zǐ kōng mù gǔ,
qiě wèi shì rén fēi。
gǔ rén yì rú cǐ,
rú cǐ míng yǐ chúi。
dàn dāng lì xíng xí,
wèi wǒ qiān lǐ sī。