题度支厅事许道宁画松石呈彦猷邻几直孺

(宋代)刘敞

长松森无依,苍石俨相对。自然石林气,若出天壤外。

许生笔妙绝,今世殊少辈。发挥得意表,潇洒与神会。

炎热五月交,尘土九衢内。微风度窗来,左右含天籁。

下有渔樵翁,生事尤可爱。茅茨乍隐见,畎亩更向背。

吾庐若办此,轩冕本不赖。愿从二三子,相与驾言迈。

刘敞

刘敞(1019—1068)北宋史学家、经学家、散文家。字原父,一作原甫,临江新喻荻斜(今属江西樟树)。庆历六年与弟刘攽同科进士,以大理评事通判蔡州,后官至集贤院学士。与梅尧臣、欧阳修交往较多。为人耿直,立朝敢言,为政有绩,出使有功。刘敞学识渊博,欧阳修说他“自六经百氏古今传记,下至天文、地理、卜医、数术、浮图、老庄之说,无所不通;其为文章尤敏赡”,与弟刘攽合称为北宋二刘,著有《公是集》。

《题度支厅事许道宁画松石呈彦猷邻几直孺》拼音标注

tí dù zhī tīng shì xǔ dào níng huà sōng shí chéng yàn yóu lín jī zhí rú
cháng sōng sēn wú yī,
cāng shí yǎn xiāng dùi。
zì rán shí lín qì,
ruò chū tiān rǎng wài。
xǔ shēng bǐ miào jué,
jīn shì shū shǎo bèi。
fā hūi dé yì biǎo,
xiāo sǎ yǔ shén hùi。
yán rè wǔ yuè jiāo,
chén tǔ jǐu qú nèi。
wēi fēng dù chuāng lái,
zuǒ yòu hán tiān lài。
xià yǒu yú qiáo wēng,
shēng shì yóu kě ài。
máo cí zhà yǐn jiàn,
quǎn mǔ gèng xiàng bèi。
wú lú ruò bàn cǐ,
xuān miǎn běn bù lài。
yuàn cóng èr sān zǐ,
xiāng yǔ jià yán mài。