灞东晚晴 简同行薛弃、朱训

(唐代)刘长卿

客心豁初霁,霁色暝玄灞。西向看夕阳,曈曈映桑柘。
二贤诚逸足,千里陪征驾。古树枳道傍,人烟杜陵下。
伊余在羁束,且复随造化。好道当有心,营生苦无暇。
高贤幸兹偶,英达穷王霸。迢递客王程,裴回主人夜。
一薰知异质,片玉谁齐价。同结丘中缘,尘埃自兹谢。

刘长卿

刘长卿(709—789),字文房,汉族,宣城(今属安徽)人,唐代诗人。后迁居洛阳,河间(今属河北)为其郡望。唐玄宗天宝年间进士。肃宗至德中官监察御史,苏州长洲县尉,代宗大历中任转运使判官,知淮西、鄂岳转运留后,又被诬再贬睦州司马。因刚而犯上,两度迁谪。德宗建中年间,官终随州刺史,世称刘随州。

《灞东晚晴,简同行薛弃、朱训》拼音标注

bà dōng wǎn qíng,jiǎn tóng xíng xuē qì 、 zhū xùn
kè xīn huō chū jì,
jì sè míng xuán bà。
xī xiàng kàn xī yáng,
tóng tóng yìng sāng zhè。
èr xián chéng yì zú,
qiān lǐ péi zhēng jià。
gǔ shù zhī dào bàng,
rén yān dù líng xià。
yī yú zài jī shù,
qiě fù súi zào huà。
hǎo dào dāng yǒu xīn,
yíng shēng kǔ wú xiá。
gāo xián xìng zī ǒu,
yīng dá qióng wáng bà。
tiáo dì kè wáng chéng,
péi húi zhǔ rén yè。
yī xūn zhī yì zhí,
piàn yù shúi qí jià。
tóng jié qīu zhōng yuán,
chén āi zì zī xiè。