洛阳主簿叔知和驿承恩赴选伏辞一首

(唐代)刘长卿

仲父王佐材,屈身仇香位。一从理京剧,万事皆容易。
则知无不可,通变有馀地。器宇溟渤宽,文锋镆铘利。
憧憧洛阳道,日夕皇华使。二载出江亭,一心奉王事。
功成良可录,道在知无愧。天府留香名,铨闱就明试。
赋诗皆旧友,攀辙多新吏。彩服辞高堂,青袍拥征骑。
此行季春月,时物正鲜媚。官柳阴相连,桃花色如醉。
长安想在目,前路遥仿佛。落日看华山,关门逼青翠。
行襜稍已隔,结恋无能慰。谁念尊酒间,裴回竹林意。

刘长卿

刘长卿(709—789),字文房,汉族,宣城(今属安徽)人,唐代诗人。后迁居洛阳,河间(今属河北)为其郡望。唐玄宗天宝年间进士。肃宗至德中官监察御史,苏州长洲县尉,代宗大历中任转运使判官,知淮西、鄂岳转运留后,又被诬再贬睦州司马。因刚而犯上,两度迁谪。德宗建中年间,官终随州刺史,世称刘随州。

《洛阳主簿叔知和驿承恩赴选伏辞一首》拼音标注

luò yáng zhǔ bù shū zhī hé yì chéng ēn fù xuǎn fú cí yī shǒu
zhòng fù wáng zuǒ cái,
qū shēn chóu xiāng wèi。
yī cóng lǐ jīng jù,
wàn shì jiē róng yì。
zé zhī wú bù kě,
tōng biàn yǒu yú dì。
qì yǔ míng bó kuān,
wén fēng mò yé lì。
chōng chōng luò yáng dào,
rì xī huáng huá shǐ。
èr zài chū jiāng tíng,
yī xīn fèng wáng shì。
gōng chéng liáng kě lù,
dào zài zhī wú kùi。
tiān fǔ líu xiāng míng,
quán wéi jìu míng shì。
fù shī jiē jìu yǒu,
pān chè duō xīn lì。
cǎi fú cí gāo táng,
qīng páo yǒng zhēng qí。
cǐ xíng jì chūn yuè,
shí wù zhèng xiān mèi。
guān lǐu yīn xiāng lián,
táo huā sè rú zùi。
cháng ān xiǎng zài mù,
qián lù yáo fǎng fó。
luò rì kàn huá shān,
guān mén bī qīng cùi。
xíng chān shāo yǐ gé,
jié liàn wú néng wèi。
shúi niàn zūn jǐu jiān,
péi húi zhú lín yì。