哭翰林丁侍郎

(唐代)刘得仁

相知出肺腑,非旧亦非亲。每见云霄侣,多扬鄙拙身。
即期扶泰运,岂料哭贤人。应是随先帝,依前作近臣。
平生任公直,爱弟尚风尘。宅闭青松古,坟临赤水新。
官清仍齿壮,儿小复家贫。惆怅天难问,空流泪满巾。

刘得仁

刘得仁(约公元八三八年前后在世),唐朝时期作家,字、里、生卒年均不详,约唐文宗开成中前后在世。相传他是公主之子。长庆中,(公元八二三年左右)即有诗名。自开成至大中四朝,昆弟以贵戚皆擢显位,独得仁出入举场三十年,竟无所成。得仁著有诗集一卷,《新唐书艺文志》传于世。

《哭翰林丁侍郎》拼音标注

kū hàn lín dīng shì láng
xiāng zhī chū fèi fǔ,
fēi jìu yì fēi qīn。
měi jiàn yún xiāo lv̌,
duō yáng bǐ zhuó shēn。
jí qī fú tài yùn,
qǐ liào kū xián rén。
yìng shì súi xiān dì,
yī qián zuò jìn chén。
píng shēng rèn gōng zhí,
ài dì shàng fēng chén。
zhái bì qīng sōng gǔ,
fén lín chì shǔi xīn。
guān qīng réng chǐ zhuàng,
ér xiǎo fù jiā pín。
chóu chàng tiān nán wèn,
kōng líu lèi mǎn jīn。